“Bữa sáng chợ phiên” của tay máy người Việt đẹp nhất giải ảnh quốc tế

Dân trí – Trong lịch sử giải ảnh quốc tế Smithsonian, mới chỉ có hai nhiếp ảnh gia người Việt từng vinh dự đoạt Giải thưởng lớn – giải thưởng cao nhất cuộc thi. Năm 2014 có bức “Đan lưới” của Phạm Tỵ và giờ có thêm “Bữa sáng chợ phiên” của Thong Huu.

Giải ảnh quốc tế tổ chức thường niên, uy tín danh tiếng hàng đầu thế giới – Smithsonian Photo Contest – đã vừa công bố những tác phẩm thắng giải. Ảnh “Bữa sáng chợ phiên” của Thong Huu đã giành “Giải thưởng lớn” danh giá nhất cuộc thi.

Bức ảnh giành Giải thưởng lớn của cuộc thi được thực hiện bởi tay máy người Việt - Thong Huu. Nhiếp ảnh gia này đã giới thiệu về tác phẩm rằng: “Ở vùng núi phía bắc Việt Nam, những người dân vùng cao thường đi chợ phiên để trao đổi hàng hóa và sinh hoạt văn hóa. Họ thường thức dậy từ rất sớm để đi tới chợ phiên, đến nơi, trời bắt đầu sáng, người ta bắt đầu ăn sáng”.
Bức ảnh giành Giải thưởng lớn của cuộc thi được thực hiện bởi tay máy người Việt – Thong Huu. Nhiếp ảnh gia này đã giới thiệu về tác phẩm rằng: “Ở vùng núi phía bắc Việt Nam, những người dân vùng cao thường đi chợ phiên để trao đổi hàng hóa và sinh hoạt văn hóa. Họ thường thức dậy từ rất sớm để đi tới chợ phiên, đến nơi, trời bắt đầu sáng, người ta bắt đầu ăn sáng”.
Ngoài ra, bức ảnh “Làm hương” của tay máy Trần Tuấn Việt đã giành chiến thắng ở hạng mục ảnh Du lịch. Ảnh được chụp ở một làng ven đô của Hà Nội. Tác giả ảnh chia sẻ: “Đối với người dân Việt Nam, hương là một phần không thể thiếu trong các sinh hoạt văn hóa tín ngưỡng và lễ hội truyền thống”.
Ngoài ra, bức ảnh “Làm hương” của tay máy Trần Tuấn Việt đã giành chiến thắng ở hạng mục ảnh Du lịch. Ảnh được chụp ở một làng ven đô của Hà Nội. Tác giả ảnh chia sẻ: “Đối với người dân Việt Nam, hương là một phần không thể thiếu trong các sinh hoạt văn hóa tín ngưỡng và lễ hội truyền thống”.
Trước đây, tại giải ảnh Smithsonian năm 2014, tác giả Phạm Tỵ đã từng giành chiến thắng cao nhất - Giải thưởng lớn “Grand Prize” - với bức ảnh “Đan lưới” chụp hai người phụ nữ đang ngồi sửa lưới đánh cá. Ảnh được chụp ở vịnh Vĩnh Hy, tỉnh Ninh Thuận.
Trước đây, tại giải ảnh Smithsonian năm 2014, tác giả Phạm Tỵ đã từng giành chiến thắng cao nhất – Giải thưởng lớn “Grand Prize” – với bức ảnh “Đan lưới” chụp hai người phụ nữ đang ngồi sửa lưới đánh cá. Ảnh được chụp ở vịnh Vĩnh Hy, tỉnh Ninh Thuận.

Năm nay đã là năm thứ 15 giải ảnh Smithsonian được tổ chức. Ban giám khảo của cuộc thi năm nay nhận được hơn 48.000 bức ảnh gửi về bởi các nhiếp ảnh gia đến từ 155 quốc gia và vùng lãnh thổ.

Có tổng cộng 6 hạng mục ảnh trao giải, gồm Thế giới tự nhiên, Con người, Du lịch, Ảnh chỉnh sửa, Ảnh điện thoại, và Trải nghiệm Mỹ.

Bức ảnh được người xem bình chọn nhiều nhất với hơn 38.000 lượt, được thưc hiện bởi nữ nhiếp ảnh gia Sara Jacoby. Bức ảnh chụp tại một phòng khám nha khoa ở bang Oklahoma, Mỹ. Trong ảnh là cô bé Maggie.
Bức ảnh được người xem bình chọn nhiều nhất với hơn 38.000 lượt, được thưc hiện bởi nữ nhiếp ảnh gia Sara Jacoby. Bức ảnh chụp tại một phòng khám nha khoa ở bang Oklahoma, Mỹ. Trong ảnh là cô bé Maggie.
Tác giả Seyed Mohammad Sadegh Hosseini giành chiến thắng ở hạng mục Con người với bức “Mưa”. Ảnh chụp một cô gái du mục người Iran có tên Niloofar.
Tác giả Seyed Mohammad Sadegh Hosseini giành chiến thắng ở hạng mục Con người với bức “Mưa”. Ảnh chụp một cô gái du mục người Iran có tên Niloofar.
Chiến thắng ở hạng mục Ảnh chỉnh sửa là tác giả Adam Zadlo chụp những chú cừu tại Ba Lan.
Chiến thắng ở hạng mục Ảnh chỉnh sửa là tác giả Adam Zadlo chụp những chú cừu tại Ba Lan.
Tác giả Mohammad Mohsenifar giành chiến thắng ở hạng mục Ảnh điện thoại.
Tác giả Mohammad Mohsenifar giành chiến thắng ở hạng mục Ảnh điện thoại.
Bức ảnh giành chiến thắng ở hạng mục Trải nghiệm Mỹ được chụp bởi tay máy người Mỹ Dan Fenstermacher.
Bức ảnh giành chiến thắng ở hạng mục Trải nghiệm Mỹ được chụp bởi tay máy người Mỹ Dan Fenstermacher.
Tác giả Oreon Strusinski giành chiến thắng ở hạng mục Thế giới tự nhiên với bức ảnh chụp một ngọn sóng ở vùng biển Malibu, bang California, Mỹ.
Tác giả Oreon Strusinski giành chiến thắng ở hạng mục Thế giới tự nhiên với bức ảnh chụp một ngọn sóng ở vùng biển Malibu, bang California, Mỹ.
Bích Ngọc – Báo Điện tử Dân trí
Theo Smithsonian

Nhà hát Chèo Việt Nam sẽ có buổi trình diễn trong Nhà hát Duyệt Thị Đường (Đại Nội – Huế)

Nhà hát Chèo Việt Nam là trung tâm biểu diễn, nghiên cứu và đào tạo nghệ thuật Chèo, trực thuộc Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, tiền thân là Tổ Chèo trong Đoàn Văn công Nhân dân Trung ương, thành lập năm 1951 tại Việt Bắc. Trải qua 67 năm hình thành và phát triển, với vai trò là một đơn vị đầu ngành, Nhà hát Chèo Việt Nam đã đạt được nhiều thành tựu nghệ thuật, với những vở diễn luôn theo sát những nhiệm vụ chính trị của đất nước trong từng giai đoạn lịch sử. Bên cạnh đó, Nhà hát đã lưu diễn phục vụ nhân dân khắp mọi miền đất nước, đồng thời cũng có mặt ở nhiều nước trên thế giới, giới thiệu nghệ thuật Chèo truyền thống của Việt Nam với bè bạn khắp năm châu.
 

Với những đóng góp nổi bật trong sự nghiệp chung của ngành văn hóa, Nhà hát Chèo Việt Nam đã được Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý: Huân chương Độc lập hạng Ba, hạng Nhì; Huân chương Kháng chiến chống Pháp hạng Nhì; Huân chương Kháng chiến chống Mĩ hạng Nhì và nhiều Huân chương Lao động

Với những đóng góp nổi bật trong sự nghiệp chung của ngành văn hóa, Nhà hát Chèo Việt Nam đã được Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý: Huân chương Độc lập hạng Ba, hạng Nhì; Huân chương Kháng chiến chống Pháp hạng Nhì; Huân chương Kháng chiến chống Mĩ hạng Nhì và nhiều Huân chương Lao động…

Nhiều nghệ nhân, nghệ sĩ của Nhà hát đã vinh dự được Nhà nước trao tặng những danh hiệu cao quý: Nghệ sĩ Nhân dân, Nghệ sĩ Ưu tú, Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật…

Được tham gia và biểu diễn tại Festival Huế lần thứ X năm 2018 với chủ đề “Di sản văn hóa với hội nhập và phát triển – Huế 1 điểm đến 5 di sản”, đặc biệt là tại nhà hát Duyệt Thị Đường là cơ hội để các nghệ sĩ Nhà hát Chèo Việt Nam giới thiệu nghệ thuật Chèo – loại hình nghệ thuật đặc sắc, đại diện và mang dấu ấn vùng miền tới bạn bè trong nước và quốc tế, nhằm tăng cường quan hệ giao lưu về văn hóa.

Chương trình sẽ được biểu diểu lúc 20h00, ngày 26/4/2018

“Cô Ba Sài Gòn”, “Thương nhớ ở ai” thắng lớn tại Cánh Diều 2017

VH- Đêm trao giải Cánh Diều 2017 của Hội điện ảnh Việt Nam (tối 15.4 tại Nhà hát Lớn Hà Nội) đã khép lại với giải thưởng Cánh diều vàng dành cho “Cô Ba Sài Gòn” ở thể loại phim điện ảnh, Cánh diều vàng cho bộ phim “Thương nhớ ở ai” ở thể loại phim truyền hình.

Cánh Diều vàng cho phim tôn vinh áo dài Việt

Tham dự Cánh diều năm nay có 16 phim truyền hình, 13 phim hoạt hình, 34 phim tài liệu, 9 phim khoa học, 32 phim ngắn và 4 công trình nghiên cứu, lý luận phê bình điện ảnh được sản xuất năm 2017.

Phát biểu tại lễ trao giải, NSND, Chủ tịch Hội Điện ảnh Việt Nam Đặng Xuân Hải khẳng định, hơn 100 phim tham dự giải Cánh Diều 2017 ở các thể loại đã khai thác, đề cập đến những đề tài đa dạng, phong phú, mang đậm hơi thở đời sống. Tuy nhiên, theo các BGK,  Cánh Diều từ những mùa giải gần đây đã ngày càng vắng bóng những tác phẩm về đề tài lịch sử, truyền thống cách mạng, thay thế là sự “soán ngôi” ngoạn mục của dòng phim thị trường, giải trí.

“Ẵm” giải quan trọng nhất  cho phim điện ảnh xuất sắc, “Cô Ba Sài Gòn” đã vượt qua “Em chưa 18” và “Cô gái đến từ hôm qua” để giành Cánh diều vàng. Đây là bộ phim mang thông điệp về áo dài truyền thống, về văn hóa Việt Nam – đúng với tiêu chí lễ trao giải năm nay. Các phim “Em chưa 18”, “Cô gái đến từ hôm qua” nhận giải Cánh diều Bạc. Bằng khen phim truyện điện ảnh được trao cho  “Dạ cổ hoài lang”, “Mẹ chồng” và “Đảo của dân ngụ cư”.

Ở hai hạng mục được quan tâm là Nam/ Nữ diễn viên chính xuất sắc phim điện ảnh đã được trao cho diễn viên Kiều Minh Tuấn (phim “Em chưa 18”) và Nhã Phương (Phim “Yêu đi đừng sợ”). Đón nhận giải thưởng, Nhã Phương bật khóc: “Giải thưởng này ở thời điểm này giống như một chiếc phao cứu sinh, giúp Nhã Phương có thêm động lực theo đuổi con đường nghệ thuật”.

Giải nam diễn viên Phụ xuất sắc được trao cho Nhan Phúc Vinh (phim “Đảo của dân ngụ cư”), giải nữ diễn viên phụ xuất sắc trao cho Midu (phim “Mẹ chồng”). Giải diễn viên triển vọng  được trao cho Hà Mi (phim “Cô gái đến từ hôm qua”).

Đạo diễn Lê Thanh Sơn (phim “Em chưa 18”)  được trao giải thưởng Đạo diễn xuất sắc nhất. Ở hạng mục Quay phim xuất sắc đã được trao cho NSND Lý Thái Dũng (phim “Đảo của dân ngụ cư”) và giải thưởng biên kịch xuất sắc phim truyện điện ảnh được trao cho Kay Nguyễn và nhóm Biên kịch A Type Machine (phim “Cô Ba Sài Gòn”).

“Thương nhớ ở ai” đại thắng

Ở hạng mục phim truyện truyền hình, phim “Thương nhớ ở ai” thắng lớn với Cánh diều vàng và hai Giải thưởng: Đạo diễn xuất sắc phim truyện truyền hình cho NSƯT Lưu Trọng Ninh- Bùi Thọ Thịnh; Quay phim xuất sắc cho NSƯT Hoàng Tích Thiện.

Cánh Diều bạc phim truyện truyền hình được trao choL “Lặng yên dưới vực sâu”, “Sống trong bóng đêm”, “Tử thi lên tiếng” Bằng khen hạng mục phim truyện truyền hình được trao cho “Lẩn khuất một tên người”.

Diễn viên Trương Minh Quốc Thái (phim “Tử thi lên tiếng”) được  trao giải nam diễn viên chính xuất sắc phim truyện truyền hình. Diễn viên Xuân Văn (phim “Lẩn khuất một tên người”) được trao giải Nữ diễn viên chính xuất sắc phim truyện truyền hình. Nam diễn viên phụ xuất sắc được trao cho NSƯT Trung Anh (phim “Người phán xử)” và Jimmi Khánh (phim “Thương nhớ ở ai”). Nữ diễn viên phụ xuất sắc được trao cho diễn viên Thanh Hương (phim “Người phán xử”).

Lặng lẽ phim khoa học, hoạt hình

Ở hạng mục giải thưởng dành cho phim tài liệu và phim khoa học , Giải thưởng Cánh diều vàng Phim tài liệu được trao cho “Ngày về” (đạo diễn Phạm Thanh Hùng), Cánh diều bạc thuộc về các phim “Đất mặn”, “Một tấc đất không lùi”, “Miền đất hứa”.

Năm nay, hạng mục phim khoa học có 9 phim tham gia nhưng không có giải Cánh diều vàng, giải đạo diễn hay quay phim xuất sắc. Cánh diều bạc được trao cho phim “Ứng dụng kỹ thuật vi phẫu trong điều trị tạo hình bỏng”

Ở hạng mục phim hoạt hình, “Người anh hùng áo vải” được trao Cánh diều vàng, đạo diễn Phùng Văn Hà của phim này giành giải Đạo diễn xuất sắc. Phim “Bí mật của những đứa trẻ “ (Nguyễn Thị Hồng Linh), “Chuyện dưa hấu” (Lê Bình) được trao Cánh diều bạc.

Giải thưởng Cánh diều vàng hạng mục phim ngắn được trao cho phim Vô diện của đạo diễn Nguyễn Phan Thảo Đan. Các phim ngắn khác gồm Câu chuyện về ông Tời (Trương Minh Nhựt), Lẫn (Nguyễn Ngọc Mai), Buông (Trần Minh Ngân – Anh Quân) được trao Cánh diều bạc.

Những hình ảnh tại lễ trao giải 

Cánh Diều Vàng hạng mục Công trình nghiên cứu lý luận, phê bình điện ảnh đã được trao cho công trình nghiên cứu giáo trình bậc đại học “Phim tài liệu”, tác giả: PGS.TS Trần Thanh Hiệp, ĐH Sân khấu Điện ảnh Hà Nội.

Cũng tại đêm trao giải, Hội Điện ảnh Việt Nam đã  tôn vinh nhà quay phim, NSND Nguyễn Đăng Bảy và nhà quay phim, NSND Trần Thế Dân. Đây là hai nghệ sĩ đã dành cả cuộc đời cống hiến cho nền điện ảnh nước nhà. Nhiều tác phẩm điện ảnh kinh điển của điện ảnh cách mạng VN đã được lưu giữ qua thời gian bằng thước phim của NSND Nguyễn Đăng Bảy và NSND Trần Thế Dân.

(Nguồn: Bảo Anh, ảnh Trần Huấn – Báo Điện tử Văn hóa)

Văn Nghệ ​Thánh đường sân khấu một thời: Đang… “hấp hối”

VH-  Một thời gian dài, cải lương được coi là thánh đường của nghệ sĩ, là món ăn tinh thần không thể thiếu của khán giả từ thành thị đến nông thôn. Các nhà hát sáng đèn liên tục, đấy cũng là nơi tôn vinh nhiều tên tuổi thầy tuồng, các nghệ sĩ đờn, ca… Trải qua 100 năm hình thành và phát triển, sự chững lại và có nguy cơ bị “diệt vong” của sân khấu cải lương hôm nay khiến không ít người làm nghề chạnh lòng. 

Sinh viên của khoa Kịch hát dân tộc trình diễn vai diễn lịch sử

Ứng xử với tinh hoa cải lương…

Nhìn từ góc độ các vai diễn đề tài lịch sử, sân khấu cải lương có nhiều vở diễn đi vào lòng người: Tiếng trống Mê Linh; Thái hậu Dương Vân Nga; Trần Thủ Độ; Phật hoàng Trần Nhân Tông; Hai Bà Trưng; Nguyễn Trãi, Nguyễn Huệ… Những vai diễn của nhiều nghệ sĩ đã được gắn liền với từng nhân vật được khán giả nhớ mặt, thuộc tên. Đó là những hào quang của quá khứ sân khấu cải lương thời hưng thịnh. Đó cũng như bộ giáo trình lịch sử sống động cho nhiều đối tượng. Ngày nay, sân khấu cải lương không đủ sức cạnh tranh với hàng loạt loại hình văn hóa phương Tây, giải trí đa dạng trên truyền hình. Những vai diễn, vở diễn mới ấn tượng với khán giả gần như thưa vắng và không có sức tồn tại.

Nhìn nhận từ thực tế, sân khấu cải lương hôm nay đang thiếu hẳn những vở diễn hay mới về đề tài lịch sử. Các tác giả trẻ ngày càng “lười” khai thác đề tài lịch sử trong kịch bản của mình. Trong khi đó, trên các chương trình gameshow truyền hình, các thí sinh trẻ dùng các trích đoạn kinh điển của sân khấu cải lương để thi thố. Nhưng không phải ai trong số họ cũng am hiểu nhân vật, tìm hiểu kĩ lịch sử của nhân vật. Diễn như một cái máy hoặc bắt chước các nghệ sĩ đi trước mà không có được thần thái và cái hồn của nhân vật…

Điều này những người làm trong nghề đều cảm nhận được. Thầy Lê Xuân Hiểu – nguyên Phó khoa Kịch hát dân tộc cho rằng: Người nghệ sĩ muốn ca hay thì phải “ca như nói, nói như ca”, không được sửa tiếng, giả thanh.

Bây giờ nghệ sĩ trẻ chủ yếu khoe giọng, sửa tiếng, dùng giả thanh, không chú ý nội dung lời ca.Việc rèn luyện vũ đạo cũng tốn nhiều công phu với nhiều kỹ thuật rất khó. Tiếc là đa phần nghệ sĩ trẻ ngày nay ít chịu rèn luyện công phu nên gặp khó khăn khi vào vai cổ. Một số em thì thiên về ngoại bộ, hình thức nên biến vũ đạo thành múa may lung tung, không đúng quy củ, không thể hiện tâm trạng nhân vật…

Với kinh nghiệm của một người làm nghề lâu năm, đạo diễn NSƯT Ca Lê Hồng cho rằng: Bài học đầu tiên khi diễn tuồng lịch sử là phải học từ trang phục, cử chỉ nét mặt, bàn tay, đi đứng, chào hỏi. Người nghệ sĩ phải hiểu đúng phân đoạn, xử lý nhân vật đoan trang, hay lẳng lơ, không để phục trang vướng víu… Đặc biệt là người diễn phải hiểu được nguồn cội, nguồn cội của âm nhạc cải lương, không được lai căng, đặc biệt là hạn chế cao nhất ngoại hình và cung cách giống Tàu…

 Nhìn vào sự thật, phải khẳng định rằng cải lương đang hấp hối. Cải lương không “chết” vì già mà do bệnh. Nguyên nhân cơ bản vẫn là cơn lốc văn hóa nghệ thuật thế giới ùa vào Việt Nam. Và từ vài chục năm nay, sân khấu cải lương đã không có cải cách. Trong cải cách là đổi mới nhưng đồng thời phải tận dụng phát huy giá trị cũ. Nguyện vọng của những người trẻ chúng tôi là cần một cuộc “đại cách mạng” với sự tham gia của tất cả các nghệ sĩ, người làm nghề với tinh hoa nghệ thuật cải lương, để cải lương được sống dậy và trường tồn…(Đạo diễn – NSƯT Triệu Trung Kiên)

Thích ứng để phát triển

Khác với các loại hình sân khấu khác, cải lương là sự tiếp nhận cái mới, luôn luôn thay đổi. Ngoài những giá trị truyền thống tinh hoa. Cải lương phát triển nhờ vào sự biến đổi. Điều này NSƯT Trần Minh Ngọc nhấn mạnh: Cải lương dễ dung nạp cái mới. Nó là sân khấu không định hình, luôn thay đổi tiếp biến cái mới, làm phong phú cho cải lương. Cải lương hôm nay đang ở thời suy trào nhưng nó vẫn tiếp tục vận động.

Dưới con mắt của người trẻ đang làm nghề, đạo diễn, NSƯT Triệu Trung Kiên cho rằng: Nhìn vào sự thật, phải khẳng định rằng cải lương đang hấp hối. Cải lương không “chết” vì già mà do bệnh. Nguyên nhân cơ bản vẫn là cơn lốc văn hóa nghệ thuật thế giới ùa vào Việt Nam. Và từ vài chục năm nay, sân khấu cải lương đã không có cải cách. Trong cải cách là đổi mới nhưng đồng thời phải tận dụng phát huy giá trị cũ. Nguyện vọng của những người trẻ chúng tôi là cần một cuộc “đại cách mạng” với sự tham gia của tất cả các nghệ sĩ, người làm nghề với tinh hoa nghệ thuật cải lương, để cải lương được sống dậy và trường tồn…

 Với những vấn đề đặt ra của sân khấu cải lương hôm nay, Khoa kịch hát dân tộc, Trường ĐH Sân khấu và Điện ảnh TP.HCM đã tổ chức hội thảo chuyên đề “Những tinh hoa sân khấu cải lương thể hiện qua các vai diễn về đề tài lịch sử, cùng sự tham gia đông đảo các thầy, cô từng giảng dạy, các đạo diễn giỏi nghề… của sân khấu cải lương như: NGND Hà Quang Văn; NSND Lê Tiến Thọ; Đạo diễn-NSƯT Lê Chức; thầy Lê Xuân Hiểu, NSƯT Ca Lê Hồng, Hồng Dung, NSƯT Trần Minh Ngọc…

Nêu lên một thực trạng đáng buồn ở ngay nơi cải lương từng được mến mộ nhất nhưng ông Minh Mẫn, Trưởng đoàn Văn công Đồng Tháp thở dài: “Chúng tôi tự hào đã từng đem quân “chinh chiến” Bắc-Trung-Nam. Có những suất diễn cải lương cả 10.000 khán giả. Sau này cải lương suy chỉ còn bán được vài trăm vé. Nhưng từ 2010, chúng tôi không còn bán được vé nào ngay trên đất của cải lương. Đi lưu diễn theo kinh phí tài trợ. Thật sự đáng buồn, diễn đến đêm thứ 3,4 thì diễn viên nhiều hơn khán giả. Mỗi lần thấy khán giả bỏ về khi mới diễn được vài ba màn, tôi hỏi, tại sao lại về sớm. Họ hồn nhiên trả lời vở hay, diễn viên trẻ đẹp nhưng phải về coi tập tiếp theo của phim truyền hình… Diễn vở cải lương lịch sử xưa còn có người xem chứ tuồng xã hội khán giả không thích”…

MAI LINH

Kịch nghệ vào trường học, tại sao không?

VH-Trên thế giới, kịch nghệ không chỉ phục vụ mục đích biểu diễn, loại hình nghệ thuật này đã được phổ biến rộng rãi trong các môi trường giáo dục khác nhau, từ bậc mầm non tới đại học nhằm khai phá khả năng tiềm ẩn của học sinh. Tại Việt Nam, vấn đề này mới được quan tâm gần đây.

Trong hai ngày 10 và 12.4, không gian thực hành kịch ATH (Hà Nội) đã tổ chức chương trình Ứng dụng kịch trong giảng dạy dành cho giáo viên, những người đang nghiên cứu và làm việc trong lĩnh vực giáo dục tại Hà Nội. Do vậy, để học sinh được phát triển toàn diện các kỹ năng, việc giảng dạy trong nhà trường cần có sự thay đổi phù hợp.

Chương trình Ứng dụng kịch trong giảng dạy cho giáo viên nhận được sự quan tâm của đông đảo giáo viên của các cơ sở giáo dục phổ thông và cả đại học, cả công lập và tư thục. Nghệ sĩ Quentin giảng dạy, giúp người tham gia khám phá ngôn ngữ hình thể từ khuôn mặt, ánh mắt tới tư thế; sử dụng ngôn ngữ cơ thể để thu hút sự chú ý, giải tỏa căng thẳng, quan sát và lắng nghe học sinh một cách hiệu quả… Đây cũng là cơ hội để mỗi người tham gia chia sẻ những khó khăn của mình khi đứng lớp và cùng nhau tìm ra giải pháp thông qua cách tiếp cận sáng tạo của nghệ thuật kịch. Đặc biệt, giáo viên cũng được tiếp cận và thực hành kịch để làm mới cách truyền đạt của mình.

Ở hầu hết các nước phương Tây, nghệ thuật kịch được đưa vào giảng dạy như một bộ môn riêng biệt tại trường học. Tại Việt Nam, đây là vấn đề còn lạ lẫm trong nhiều ngôi trường.

Đưa nghệ thuật kịch vào giảng dạy, học sinh không chỉ được tiếp cận, thể hiện kiến thức được học dưới hình thức mới sinh động, mà còn có dịp bộc lộ cảm xúc cá nhân, cải thiện các kỹ năng làm việc nhóm, thuyết trình, biểu diễn trước công chúng…

Việc sáng tạo tình huống và nhân vật giúp học sinh tăng khả năng tập trung và ghi nhớ bài học một cách thoải mái và dễ dàng hơn. Tuy vậy, những giáo viên tham dự chương trình cũng cho rằng, để áp dụng hình thức kịch trong học đường tùy thuộc vào người dạy có tư tưởng mở, sáng tạo và khích lệ học sinh hay không.

Nghệ thuật kịch giúp các học sinh tiếp cận kiến thức bằng ngôn ngữ mới, khắc phục được những hạn chế của cách dạy truyền thống, từ đó tăng khả năng sáng tạo, phát huy năng lực toàn diện của học sinh. Bên cạnh đó, nghệ sĩ, đạo diễn sân khấu Quentin Delorme chia sẻ: “Thực hành kịch sẽ giúp các bạn trẻ khám phá mọi góc cạnh của bản thân, và người khác. Qua thời gian dài biểu diễn và giảng dạy, tôi thấy rằng, giáo dục là cách tốt nhất để truyền tải thông điệp để mọi người sống hài hòa với bản thân và cộng đồng”.

(Nguồn: Hiểu Minh – Báo Điện tử Văn hóa)

Văn Nghệ Thị trường phim Việt: Yếu tố ngoại đem lại gì?

VH- Thời gian gần đây, xu hướng mời diễn viên ngoại tham gia vào các phim chiếu rạp ở Việt Nam được nhiều nhà sản xuất và đạo diễn triển khai. Đây được ví như một nỗ lực nhằm gia tăng những yếu tố bất ngờ để “câu kéo” khán giả đến rạp. Bên cạnh đó, là xu hướng làm lại những bộ phim ăn khách của nước ngoài, mà điển hình là phim Hàn Quốc

Xu hướng

Bộ phim mới nhất của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng (nghệ danh Dũng “khùng”) vừa ra rạp nhanh chóng nhận được sự quan tâm của nhiều khán giả. Chọn điểm rơi tránh mùa phim Tết, cũng tránh dịp 8.3, Tháng năm rực rỡ mang tới một câu chuyện trẻ trung, sinh động về một thời thanh xuân đáng nhớ. Phim còn làm say lòng khán giả bởi dàn diễn viên xinh đẹp như Thanh Hằng, Hồng Ánh, Khổng Tú Quỳnh, Mỹ Duyên, Jun Vũ…

Bộ phim được remake (làm lại) từ “Sunny” – tác phẩm gốc của điện ảnh Hàn Quốc, ra mắt năm 2011. Tuy nhiên, Dũng “khùng” đã Việt hóa nhiều, để người xem thấy có vẻ gần gũi.

Nguyễn Quang Dũng, sau hai bộ phim thất bại gần đây đã vượt lên chính mình, đồng thời ít nhiều lấy lại được phong độ trong Tháng năm rực rỡ. Việc đan xen giữa quá khứ và hiện tại chưa bao giờ là một câu đố dễ tìm lời giải cho các nhà làm phim, nhưng Tháng năm rực rỡ đã làm tốt khâu này.

Phim lấy bối cảnh Đà Lạt những năm 1970. Nguyễn Quang Dũng cho rằng, anh không chỉ có ý định tái hiện một Đà Lạt mộng mơ, mà còn vô cùng rực rỡ, với câu chuyện sôi động. Bên cạnh đó, phim cũng tái hiện lại đời sống của những ca khúc đình đám một thời như: Kim ơi (sáng tác: Y Vũ), Niệm khúc cuối (Ngô Thụy Miên), Yêu (Văn Phụng), Tôi muốn (Lê Hựu Hà)… Trong phim, các ca khúc này đã được nhạc sĩ Đức Trí chọn lựa và phối lại hấp dẫn, để mỗi ca khúc sẽ có một câu chuyện riêng để dẫn dắt, để kể, chứ không làm nhiệm vụ “nhạc minh họa”.

Một bộ phim khác có yếu tố ngoại, ra rạp ngày 16.3, đó là Những cô gái và găng tơ với sự tham gia của võ sĩ quyền Anh Mike Tyson. Những hé lộ ban đầu từ êkip làm phim cho thấy Mike Tyson gây bất ngờ với tạo hình rặt chất Nam Bộ. Từ khi giải nghệ (2006) đến nay, ông hoàng một thời của làng boxing tham gia hoạt động ở nhiều lĩnh vực khác nhau, trong đó có điện ảnh. Việc nhà sản xuất Trần Bảo Sơn mời Mike Tyson đóng phim ở Việt Nam cho thấy những cố gắng để thu hút khán giả qua yếu tố “lạ”.

Theo tiết lộ của nhà sản xuất Trần Bảo Sơn, hình ảnh Mike Tyson đội nón lá, mặc áo bà ba và bán trái cây trên chợ nổi sẽ xuất hiện trong một phân đoạn kịch tính của Những cô gái và găng tơ. Ngoài rũ bỏ hình tượng võ sĩ quyền anh lầm lì để hóa thân thành nhân vật mang tính cách quyết liệt, nhưng có nhiều câu thoại dễ thương, Mike Tyson còn bày tỏ sự hào hứng khi lần hiếm hoi được khoác lên mình bộ trang phục bình dị, gần gũi với nhiều người dân Việt. Bên cạnh đó, bộ phim có sự tham gia diễn xuất của các ngôi sao nổi tiếng châu Á như: Trương Quân Ninh, Trần Ý Hàm, Tiết Khải Kỳ, Vương Thủy Lâm…

Tất nhiên, Trần Bảo Sơn không phải là người đầu tiên “liên tài” để mời các diễn viên nước ngoài qua Việt Nam đóng phim. Trước đó, phim ảnh Việt cũng đã chứng kiến nhiều diễn viên ngoại góp mặt. Có lẽ mọi việc bắt nguồn từ trường hợp của Can Ðình Ðình trong Hà Nội – Hà Nội (2007). Tiếp đó là các diễn viên Cha Ye Ryeon, Hong So Hee trong Mười (2007)… “Đình đám” nhất phải kể đến Roger Yuan, đạo diễn hành động nổi tiếng Hollywood và là diễn viên của hàng loạt phim bom tấn như: Shanghai noon, Lethal Weapon 4, Batman Begins, Black Dynamite… Anh cũng đã trở thành đối thủ của Dustin Nguyễn trong Lửa Phật – bộ phim hành động giả tưởng đầu tiên của Việt Nam. Các phim Quyên, Truy sát, Tình xuyên biên giới cũng có sự tham gia diễn xuất của những diễn viên ngoại quốc.

Yếu tố ngoại đem lại gì?

Tìm kiếm yếu tố mới lạ cho điện ảnh Việt trong thời buổi thị trường phim chiếu rạp đang ăn khách hiện nay là việc làm cần thiết. Mời diễn viên ngoại tham gia, mời các đoàn phim đến Việt Nam quay phim, hay “remake” những bộ phim ăn khách trên thế giới là những xu hướng cần triển khai một cách sáng tạo.

Còn nhớ, cách đây ít lâu, tại Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 20 (diễn ra tại Đà Nẵng vào cuối tháng 11-2017), BTC Liên hoan phim đã quyết định đưa phim “làm lại” vào hạng mục tranh giải chính thức đối với cá nhân (trừ giải kịch bản và phim). Trong khi điện ảnh Việt bấy lâu nay bị chê vì kịch bản vừa thiếu vừa yếu, lại ít sáng tạo thì việc mua bản quyền Việt hóa các bộ phim ăn khách (nhất là phim Hàn Quốc) không hẳn là một điểm trừ. Bởi lẽ, nếu cứ luẩn quẩn với những kịch bản trong nước, khán giả sẽ không mặn mà. Không hấp dẫn được khán giả trong nước, để khán giả mua vé xem các bom tấn nước ngoài, thì việc tìm kiếm yếu tố nước ngoài để hợp tác, là một hướng đi.

Sự hội nhập, đồng thời một số dự án điện ảnh lớn đến Việt Nam chọn bối cảnh như Kong: Đảo đầu lâu chẳng hạn, đã đưa “bản đồ điện ảnh Việt” lên một vị thế mới. Vì thế, các ngôi sao nước ngoài cũng cảm thấy thú vị khi được đến Việt Nam đóng phim. Nhìn sang lĩnh vực âm nhạc cũng thấy không ít các huyền thoại âm nhạc, hoặc những ban nhạc nổi tiếng có những show diễn tại Việt Nam.

Không phủ nhận những đóng góp của họ, trước hết về mặt xuất hiện để “có cớ” truyền thông rầm rộ, kéo khán giả quan tâm, chờ đón và kéo đến rạp. Với một số diễn viên, diễn xuất chuyên nghiệp, thể hiện xuất sắc của họ đương nhiên là “miễn bàn”. Điều này nhiều khi vô tình cũng gây nên sự so sánh với dàn diễn viên ở trong bộ phim đó. Ngược lại, không ít lần khán giả phải thất vọng vì sự lóng ngóng, chệch choạc của những người nổi tiếng nhưng chưa một lần diễn trước ống kính máy quay. Còn một trường hợp nữa, khác với những gì “đồn thổi” trong chương trình PR, sự xuất hiện của họ quá ít, hầu như không đóng góp gì cho nội dung của phim mà đúng chất “khách mời”, có cũng được mà không cũng xong.

Theo một số chuyên gia trong lĩnh vực điện ảnh, xu hướng mời diễn viên ngoại tham gia còn giúp các nhàsản xuất dễ tìm kiếm được cơ hội bán phim ra nước ngoài. Bởi, nếu phát hành phim được ở nước ngoài, không chỉ có thêm doanh thu mà danh tiếng đạo diễn, nhà sản xuất cũng được biết tới, cơ hội cho những dự án mới cũng được mở ra. Tuy vậy, “sử dụng yếu tố ngoại trong phim nội còn cần cả bản lĩnh và sự chắc tay, giỏi nghề. Nếu không thì chỉ làm cho người hâm mộ quay lưng và phim Việt càng mất thị phần mà thôi. 

(Nguồn: Minh Anh – Báo Điện tử Văn hóa)

Tài tử Rowan Atkinson tái xuất trong phim “Tái xuất giang hồ”

VH- Đã 7 năm kể từ lần cuối cùng khán giả được nhìn thấy Atkinson trong phần 2 của bộ phim Johnny English Reborn và 15 năm từ phần 1 của loạt phim.

Độ hot của “Mr. Bean” lừng danh thế giới dường như vẫn chưa bao giờ ngừng lại và quả thực không ngoa khi nói rằng chính Atkinson là người đã mang lại thành công cho cả 2 phần phim với khả năng gây tiếng cười thiên tài của mình. Đến với phần 3, khán giả sẽ cảm nhận được sự chỉnh chu và tinh tế trong trailer từ âm nhạc, bối cảnh, tạo hình nhân vật đến sự hài hước tinh tế và duyên dáng của cây hài gạo cội người Anh. Chính những điểm sáng đó mà dù cho khoảng cách giữa xác phần phim có bao xa, Johnny English: Tái xuất giang hồ vẫn là một bộ phim được kỳ vọng. Phim là phần phim tiếp theo của 2 phần trước kể về câu chuyện và những nhiệm vụ “cười ra nước mắt” của điệp viên siêu đẳng nhất thế giới Johnny English do Rowan Atkinson thủ vai.

Cuộc hành trình ly kỳ bắt đầu bằng tiếng nhạc du dương và hình ảnh của Johnny English đã về hưu hiện đang đào tạo các điệp viên nhí vừa dí dỏm, vừa đáng yêu. Tuy nhiên, khủng hoảng đã xảy ra bởi cuộc tấn công mạng làm tiết lộ toàn bộ danh sách mật vụ đang hoạtđộng tại Anh. Vừa vặn và trớ trêu sao khi người duy nhất chưa bị phát hiện danh tính, Johnny English – một cựu điệp viên vụng về, chính là niềm hi vọng cuối cùng của cả một quốc gia để giải quyết tình trạng báo động này.

Bắt đầu từ đây, cuộc hành trình dở khóc dở cười của điệp viên siêu đẳng nhất thế giới Johnny English (Rowan Atkinson) cùng cận vệ Bough (Ben Miller) đã tạo nên một cặp đôi hoàn cảnh luôn làm đổ vỡ và gần như phá hỏng mọi thứ. Cặp đôi này đã có cuộc đối đầu với một đại mỹ nhân vô cùng nguy hiểm Ophelia (Olga Kurylenko) sẽ là một tình tiết vô cùng thú vị và không kém phần bất ngờ của bộ phim.

Là một phim hài lấy cảm hứng từ các tác phẩm điện ảnh về điệp viên như Điệp viên 007 hay hoạt động trong tổ chức MI7, các điểm xuyến nhỏ cùng với tài năng lớn là Rowan Atkinson, người đã thành công với các tác phẩm nổi tiếng như Scooby – Doo, Love Actually, Bean, Mr. Bean’s Holiday và loạt phim Johnny English…, Ben Miller (Paddington 2 và loạt phim Johnny English) và Olga Kurylenko người từng thủ vai một trong cũng nàng thơ của James Bond (To The Wonder, Oblivion…).

Ngoài dàn diễn viên tài năng, bộ phim còn sở hữu một ê-kíp đầy tâm huyết dưới sự chỉ đạo của đạo diễn David Kerr. Phần 1 đã từng thu về 160 triệu đô la toàn cầu chỉ với kinh phí ít ỏi khoảng 40 triệu đô la, đây là một thành công lớn đối với dòng phim hài “bắt chước” các tác phẩm nổi tiếng. Johnny English: Tái xuất giang hồ hứa hẹn sẽ nối tiếp các thành công đó và bùng nổ trên màn ảnh rộng vào tháng 9  năm nay.

( P.V)

Nụ cười ẩn giấu được chọn làm quà tặng Tổng thống Pháp

VH- Sau khi chiêm ngưỡng bức ảnh Nụ cười ẩn giấu (Hidden Smile)  với chân dung cụ Bùi Thị Xong (một cụ bà chèo đò trên sông Hoài, TP Hội An, Quảng Nam), Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã chia sẻ ý nghĩa bức ảnh như một biểu trưng về vẻ đẹp của nụ cười Việt Nam và nụ cười trong mối quan hệ hợp tác giữa hai nước.

Bức ảnh Nụ cười ẩn giấu với hình ảnh nụ cười của cụ bà Bùi Thị Xong do nhiếp ảnh gia Réhahn chụp vào năm 2011 đã vinh dự được Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chọn làm quà tặng cho Tổng thống Pháp Emmanuel Macron nhân chuyến thăm chính thức “Kỷ niệm 45 năm hữu nghị giữa Việt Nam – Pháp” diễn ra từ ngày 25 – 27.3 vừa qua.

Trao đổi với PV Văn Hóa, bà Đinh Giang (trợ lý nhiếp ảnh gia Réhahn) cho biết, nhân kỷ niệm sự kiện này tại điện l’Elysée (Paris) vào ngày 27.3 vừa qua,  sau khi chiêm ngưỡng bức ảnh quà tặng, trong bài phát biểu của mình, Tổng thống Pháp đã có những chia sẻ thú vị về cảm xúc của ông với tác phẩm của nhiếp ảnh gia người Pháp Réhahn – người đã xem Việt Nam như quê hương thứ hai. Tổng thống Pháp cũng đã ví von ý nghĩa bức ảnh như một biểu trưng về vẻ đẹp của nụ cười Việt Nam và nụ cười trong mối quan hệ hợp tác giữa hai nước. Nhiếp ảnh gia Réhahn đã nắm bắt lại một cách trọn vẹn nụ cười Việt Nam.

Trong bài phát biểu, Tổng thống Emmanuel Macron, chia sẻ: “Bức ảnh cho thấy châm ngôn sống của anh (Réhahn-P.V) rằng “nụ cười bạn đã cho đi sẽ luôn trở về bên bạn”. Pháp và Việt Nam giờ đây cùng nhau chia sẻ nụ cười và tương lai phía trước. Chúng ta có rất nhiều việc cần làm. Tôi sẽ đến thăm Việt Nam vào năm sau để củng cố thêm sự gắn kết giữa 2 nước”.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Tổng Thống Pháp cùng chiêm ngưỡng bức ảnh “Nụ cười ẩn giấu” (ảnh Đ.G)

Bức ảnh nụ cười của cụ bà Xong được Réhahn chụp vào năm 2011 và đã được chọn làm trang bìa cuốn sách ảnh Việt Nam, những mảnh ghép tương phản (phát hành vào tháng 1.2014) và dự án “Nụ cười ẩn giấu” của nhiếp ảnh gia người Pháp. Cuốn sách này nhanh chóng trở thành ấn phẩm bán chạy nhất Việt Nam và đã có mặt trên 29 quốc gia. Tháng 5.2015, Nụ cười ẩn giấu là một trong những tác phẩm trong Bộ sưu tập của Bảo tàng Asian House tại Havana (Cuba).

Hình ảnh nụ cười móm mém; ánh mắt lạc quan, hạnh phúc trên gương mặt đầy nếp nhăn của cụ bà đã xuất hiện trong hơn 200 bài viết trên các trang báo quốc tế như National Geographic, Los Angeles Times… và được nhiều độc giả nhận xét là “Cụ bà đẹp nhất thế giới”. Bức ảnh này hiện được trưng bày trong Bộ sưu tập của Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam tại Hà Nội, tượng trưng cho sức mạnh tinh thần và tấm lòng nhân hậu bất chấp cuộc sống đầy khó khăn của người phụ nữ Việt Nam.

Mới đây, ngày 13.3, Nhiếp ảnh gia Réhahn và Dự án Di sản vô giá của ông đã vinh dự nhận giải thưởng Trophées des Français de l’étranger – giải thưởng dành cho người Pháp có các dự án thành công và có những cống hiến, thành  tựu nổi bật ở nước ngoài. Dự án Di sản vô giá được nhiếp ảnh gia Réhahn thực hiện từ 7 năm qua, ông đã gặp gỡ, tìm hiểu văn hóa truyền thống, trang phục, chụp ảnh và kể lại những câu chuyện của 54 dân tộc Việt Nam bằng hình ảnh. Tại Bảo tàng Di sản vô giá Hội An (26 Phan Bội Châu, Hội An, Quảng Nam) ông đã trưng bày 200 bức ảnh đặc sắc về vẻ đẹp con người, đặc biệt là về phụ nữ Việt – những người mẹ, trẻ em đồng bào dân tộc thiểu số. Tại đây còn có bộ sưu tập hình ảnh Di sản quý giá trưng bày 35 bộ trang phục truyền thống cùng những thông tin, câu chuyện, các hiện vật liên quan đến đời sống và văn hóa của các dân tộc Việt được viết bằng 3 thứ tiếng Việt, Anh, Pháp.

(Nguồn: Khánh Chi – Báo Điện tử Văn hóa)

Festival Huế 2018: Sẽ là dấu ấn các chương trình nghệ thuật xã hội hóa

VH- Diễn ra từ ngày 27.4 đến 2.5, Festival Huế 2018 có 9 chương trình, lễ hội chính và 33 hoạt động hưởng ứng. Trong đó, nhiều chương trình nghệ thuật lớn được tổ chức theo hình thức xã hội hóa đang được công chúng quan tâm và mong đợi.

Trở về “Nguồn cội” với Trịnh

Không riêng gì người dân Huế mà khán giả khắp cả nước và kiều bào nước ngoài đều đam mê các tác phẩm âm nhạc của nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn. Mỗi khi có chương trình nghệ thuật âm nhạc của Trịnh, người người lại đổ xô, chen chúc nhau đi nghe. Lần này, những ca khúc của ông sẽ được gửi đến công chúng qua các ca sĩ nổi tiếng, như: cô bống Hồng Nhung, Lệ Quyên, Đức Tuấn, Ngọc Mai, Lân Nhã, Tấn Sơn… cùng các nghệ sĩ saxophone Trần Mạnh Tuấn và con gái An Trần, nghệ sĩ piano Tuấn Mạnh, nghệ sĩ trống Trọng Nhân…

Đêm nghệ thuật âm nhạc với chủ đề “Nguồn cội”, để Trịnh trở về với quê hương, trở về với những tình cảm dung dị đời thường của kiếp người. Đêm nhạc sẽ giới thiệu đến khán giả những ca khúc về quê hương, thân phận, tình yêu với phố, ru, ca khúc Da vàng,… với 13 đoản khúc và sẽ được tóm gọn đầy đủ nhất trong một chữ “Thiền”. “Thiền” của Trịnh Công Sơn không phải là một giải pháp để chạy trốn mà chính là lời kêu gọi con người thương yêu nhau, lại gần với nhau và chỉ có tình yêu mới là lối thoát cho tất cả những tâm hồn khổ đau.

Gia đình nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là đơn vị chính đứng ra tổ chức chương trình nghệ thuật “Nguồn cội”, cũng là tưởng nhớ 17 năm Trịnh đã rời cõi tạm. Không gian công viên Phu Văn Lâu với quy mô dành cho khoảng 20.000 khán giả sẽ hứa hẹn một đêm đầy cảm xúc với trở về “Nguồn cội” của Trịnh.

Theo Ban Tổ chức (BTC) Festival Huế, đêm nhạc Trịnh Công Sơn được tổ chức theo hình thức xã hội hóa, Ban Tổ chức chỉ hỗ trợ một phần chi phí nhỏ để các nghệ sĩ đi lại. Vé xem chương trình nghệ thuật này được phát miễn phí trước một tuần diễn ra sự kiện, tại trụ sở của Trung tâm Festival Huế (số 1 Phan Bội Châu, TP Huế), Trường Đại học Y Dược Huế, và Kstore Anh Khoa (số 8 Nguyễn Huệ, TP Huế). Những khán giả ở xa có thể đăng ký nhận vé miễn phí qua mạng.

Ông Huỳnh Tiến Đạt, Phó Trưởng BTC Festival Huế 2018 cho biết: Các chương trình âm nhạc Trịnh Công Sơn tại các kỳ Festival Huế đều được đón nhận sự hưởng ứng, tham gia của rất đông khán giả. Năm 2016, nhiều khách mời của chương trình lại không có được chỗ ngồi do khán giả quá đông, và chen giành luôn cả hàng ghế của khách mời. Nhiều người khi đến đêm nhạc không có chỗ để ngồi đành ngậm ngùi quay về. Ông Huỳnh Tiến Đạt cho biết: Từ bài học của Festival Huế 2016, năm nay BTC đã làm việc rất kỹ với đơn vị tổ chức đêm nhạc và lực lượng an ninh nhằm có sự phối hợp chặt chẽ, có phương án kịch bản phù hợp, phân luồng khán giả, tránh những hình ảnh lộn xộn và mất trật tự trong đêm nghệ thuật này.

Mặc dù chương trình biểu diễn chính của đêm nhạc “Nguồn cội” sẽ bắt đầu từ 19 giờ ngày 28.4, nhưng BTC sẽ mở cửa từ 17 giờ để người hâm mộ nhạc Trịnh có cơ hội giao lưu và tham gia vào các hoạt động âm nhạc cộng đồng.

Đông đảo khán giả yêu mến đến với đêm nhạc Trịnh Công Sơn (tại Festival Huế 2016)

Tôn vinh giá trị văn hóa của Phật giáo qua “Tỏa sáng niềm tin”

Tại Festival Huế 2016, lần đầu tiên Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Thừa Thiên Huế tổ chức một lễ hội “Quảng Chiếu” nằm trong chương trình IN. Chương trình đã thu hút hàng vạn tăng ni, phật tử và công chúng tham gia.

Với lịch sử lâu đời của một trung tâm Phật giáo của cả nước, Huế hiện vẫn lưu giữ nhiều giá trị văn hóa đạo Phật cần được bảo tồn và phát huy. Trong kỳ Festival Huế 2018, với hình thức xã hội hóa hoàn toàn, một lễ hội của Phật giáo với chủ đề “Tỏa sáng niềm tin” cũng sẽ được tổ chức tại công viên cầu Dã Viên, ven sông Hương vào tối ngày 1.5.2018. Lễ hội có hai phần chính: Biểu diễn nghệ thuật âm nhạc và múa của Phật giáo; cùng lễ cầu nguyện Quốc thái dân an. Theo ông Huỳnh Tiến Đạt, nghệ thuật múa của Phật giáo chính là nguồn gốc của múa lục cúng hoa đăng trong cung đình nhà Nguyễn thời xưa. Cho nên trình diễn và tôn vinh loại hình nghệ thuật này cũng góp phần tôn vinh di sản phi vật thể của Huế.

Hòa thượng Thích Huệ Phước, Phó trưởng Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo tỉnh cho biết: Đến thời điểm hiện tại các kế hoạch về kịch bản chương trình lễ hội đã được hoàn tất, đặc biệt là chương trình đã nhận được sự hưởng ứng và hỗ trợ của cộng đồng phật tử khắp nơi. Theo hòa thượng Thích Huệ Phước, điểm nhấn của chương trình là biểu diễn nghệ thuật thắp ánh sáng với hình thức thủ công. Nhiều tăng ni, phật tử sẽ xếp hàng và truyền tay nhau những ngọn đèn này từ phía lễ đài chính xuống đến bờ sông Hương để thả đèn. Dự kiến chương trình sẽ thắp sáng và thả xuống sông Hương khoảng 30.000 ngọn đèn, mang ý nghĩa mong muốn đưa ánh sáng của nhà Phật đến với mọi người, đó là ánh sáng của tuệ giác. Nơi nào có ánh sáng tuệ giác thì nơi đó có hạnh phúc, có tình yêu thương…

Trong khuôn khổ của chương trình “Tỏa sáng niềm tin”, Giáo hội Phật giáo tỉnh Thừa Thiên Huế cũng tổ chức các hoạt động để tưởng nhớ và kỷ niệm “25 năm Quần thể Di tích Cố đô Huế được UNESCO vinh danh và 15 năm Nhã nhạc cung đình Huế được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể”. 

 Phái đoàn Wallonie-Bruxelles tham gia Festival Huế 2018

Với mong muốn mang đến sắc màu mới mẻ cho Festi­val Huế 2018, phái đoàn Wallonie-Bruxelles tại Việt Nam sẽ tham gia kỳ Festival năm nay với chương trình nghệ thuật trình diễn đặc sắc «Miệng Núi Lửa số 6899» do nghệ sĩ đến từ Wallonie-Bruxelles, bà Gwendoline Robin và nhiếp ảnh gia Jorge de la Torre Castro trình diễn.

Theo nghệ sĩ Gwendoline Robin, «Miệng núi lửa số 6899” là màn nghệ thuật trình diễn đề cập đến yếu tố chính là Nước. Đây là một màn nghệ thuật trình diễn được lấy cảm hứng từ khoa học, đặc biệt là thiên văn học và địa chất, tái tạo lại các câu chuyện mô tả các sự kiện gây biến đổi và hình thành một số cảnh quan thông qua hình ảnh và âm thanh. Màn trình diễn sẽ kéo dài khoảng trên dưới 30 phút.

Festival Huế lần thứ 10 sẽ diễn ra từ ngày 27.4 – 2.5.2018 với chủ đề: «Di sản văn hóa với Hội nhập và Phát triển – Huế, 1 điểm đến 5 di sản». Năm nay, BTC mong muốn mang đến sự mới mẻ, hiện đại đến cho Festival, thông qua nhiều tiết mục đương đại, nhằm thu hút các khán giả trẻ khao khát khám phá điều mới lạ.

Thu Trang

(Nguồn:Sơn Thùy – Báo Điện tử Văn hóa)

Lại “nóng” vấn đề vi phạm bản quyền VHNT: Đến sân khấu cũng không tha!

VH- Câu chuyện vi phạm bản quyền trong lĩnh vực văn học, nghệ thuật tưởng chừng chỉ có ở âm nhạc, điện ảnh, văn học… Tuy nhiên, hiện nay đến cả lĩnh vực sân khấu kịch, cải lương vấn nạn này cũng “không tha” khiến những người làm nghề càng bức xúc.

Tưởng chừng ít xảy ra việc đánh cắp bản quyền tác phẩm nhưng thời gian gần đây trên lĩnh vực sân khấu đã xuất hiện việc các nghệ sĩ trẻ vô tư “đánh cắp”, “xài chùa” những trích đoạn, tác phẩm sân khấu mà không hề xin phép. Khi tác giả tình cờ phát hiện lên tiếng phản ứng thì họ tiếp tục phân bua “không biết” hoặc “quên xin phép” (?!).

Không còn là câu chuyện của riêng ai, hành động quen dùng miễn phí, không xin phép tác giả, chủ sở hữu… của một số nghệ sĩ trẻ trong thời gian gần đây không còn là hiện tượng cá biệt. Phần lớn các vi phạm bản quyền thời gian qua “nóng” trên các gameshow truyền hình. Các thí sinh, nghệ sĩ trẻ vô tư đánh cắp ý tưởng vở diễn, vai diễn… đưa vào tiết mục dự thi, chương trình của mình mà không hề có sự đồng ý của tác giả. Diễn viên Gia Bảo mỗi lần vi phạm tác quyền đều xin lỗi nhưng sau đó lại luôn luôn… vi phạm. Điển hình việc sử dụng vai diễn, chi tiết trong trích đoạn của Má ơi, tía Dzìa! của Sân khấu kịch Idecaf trong tiết mục dự thi của mình ở chương trình Sao nối ngôi. Chỉ đến khi nghệ sĩ Thành Lộc lên tiếng chỉ trích thì Gia Bảo mới vội vàng… xin lỗi. Nhưng cũng chỉ thời gian ngắn sau đó, chính Gia Bảo lại một lần nữa phạm lỗi khi dựng lại vở Đời cô Lựu nhưng không hề xin phép NSND Huỳnh Nga và gia đình ông. Hay như mới đây nhóm cà phê kịch Đời cũng bị phản ứng vì vô tư dàn dựng chuyển thể sang kịch từ các vở kinh điển Bên cầu dệt lụa; Tô Ánh Nguyệt…

”  Ba tôi lúc sinh thời từng muốn đốt hết những kịch bản của ông vì có nhiều nghệ sĩ sử dụng chất xám của ông với thái độ thiếu tôn trọng. Thậm chí họ đã tự ý chỉnh sửa mà không có sự đồng ý của tác giả…” (Nghệ sĩ QUẾ TRÂN, con gái của cố NSND Thanh Tòng)

Tác giả Xuyên Lâm cũng từng bức xúc trên trang cá nhân của mình khi thấy kịch bản Nợ sữa chuyển thể từ truyện ngắn Hiu hiu gió bấc của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư bị đạo diễn Vũ Trần sử dụng trong Kịch cùng Bolero. Soạn giả Hoàng Song Việt cũng có nhiều tác phẩm bị các đài truyền hình sử dụng mà không trả tác quyền, thậm chí chỉ cần hỏi xin phép. Tác giả cho rằng, những tác phẩm cải lương bị sử dụng bằng việc chế tác, biến đoạn mà không đề tên trong phần tác giả là việc không thể chấp nhận được.

Chính vì những lùm xùm trong vấn đề bản quyền tác giả nên có những gia đình nghệ sĩ đã tuyên bố không cho phép sử dụng kịch bản của ông, cha mình. Trong đó có hai soạn giả nổi tiếng, có nhiều tác phẩm kinh điển trong sân khấu cải lương là cố NSND Nguyễn Thành Châu và NSND Thanh Tòng. Nghệ sĩ Quế Trân, con gái của cố NSND Thanh Tòng đã từng lên tiếng: “Ba tôi lúc sinh thời từng muốn đốt hết những kịch bản của ông vì có nhiều nghệ sĩ sử dụng chất xám của ông với thái độ thiếu tôn trọng. Thậm chí họ đã tự ý chỉnh sửa mà không có sự đồng ý của tác giả…”.

Việc hai gia đình của hai soạn giả, đạo diễn nổi tiếng cực chẳng đã không cho phép sử dụng tác phẩm của ông, cha họ đã nói lên vấn đề nghiêm trọng đến nhường nào. Bởi trong giới sân khấu, việc trao đổi, hỏi xin phép một tác phẩm, tác giả không hề khó khăn như các loại hình khác. Nhưng phần lớn, những người làm nghề trẻ đã quên đi điều quan trọng đó là sự tôn trọng. NSƯT Trần Minh Ngọc, người đã đạo diễn nhiều tác phẩm nổi tiếng của sân khấu cho rằng có hai nguyên nhân chính của việc này: Thứ nhất, họ chạy theo áp lực thời gian, không chịu nghĩ, không chịu sáng tạo, lấy cái có sẵn của người khác làm của mình. Thứ hai chạy theo lợi nhuận, không muốn trả tiền mà muốn sử dụng miễn phí, đây là suy nghĩ ích kỷ mà người làm nghệ thuật phải tránh xa. “Tôi thấy trong đời sống sân khấu không phải tác giả nào cũng khó khăn. Nhưng những người sử dụng nó lại phớt lờ, không tôn trọng tác giả thì trách sao họ không lên tiếng phản ứng. Bản thân tôi là đạo diễn khi xin phép tác giả nổi tiếng, họ không những vui mừng mà còn tạo điều kiện cho mình dàn dựng vở diễn tốt nhất. Trong thời hiện đại không khó để liên hệ tác giả hoặc sở hữu tác phẩm. Vậy tại sao lại không tôn trọng quyền tối thiểu của họ”, NSƯT Trần Minh Ngọc nói. 

 Sao không đi làm “khai sinh” cho “đứa con tinh thần” của mình?

Đành rành việc vi phạm bản quyền tác giả văn học, nghệ thuật là hành vi cần lên án nhưng các tác giả cũng cần có ý thức hơn với “đứa con tinh thần” của mình. Trả lời phóng vấn Văn Hóa, đại diện Cục Bản quyền, Cục Nghệ thuật biểu diễn (Bộ VHTTDL) đều cho rằng, vấn đề quan trọng để giải quyết thực trạng này chính là việc nâng cao ý thức bảo hộ tài sản trí tuệ. Bản thân chủ sở hữu các tác phẩm cũng cần tự ý thức trong việc đăng ký bảo hộ tài sản trí tuệ của mình. Đăng ký bảo hộ quyền tác giả không chỉ giúp chủ sở hữu có quyền sử dụng chính tác phẩm của mình mà còn giúp chủ sở hữu có thể tiến hành các biện pháp hành chính và hình sự để xử lý hành vi xâm phạm bản quyền.

Khi phát hiện những vi phạm sở hữu trí tuệ, đối tượng bị xâm hại bản quyền cần đưa ngay sự việc ra cơ quan nhà nước có thẩm quyền. Theo Điều 220, Luật Sở hữu trí tuệ, các cơ quan có trách nhiệm xử lý các vụ việc có vi phạm xâm phạm quyền tác giả, quyền liên quan bao gồm thanh tra, các cơ quan như công an, hoặc tòa án.

Một trong những cái khó của việc thực thi quyền tác giả, quyền liên quan tại VN chính là nhận thức của các nhóm đối tượng trong xã hội về vai trò của quyền này chưa đầy đủ. Các tranh chấp liên quan tới tài sản cá nhân là quan hệ dân sự. Cơ quan hành chính, tòa án chỉ thụ lý khi bản thân tác giả có đơn khiếu kiện đến cơ quan quản lý nhà nước. Vì vậy, khi các tác giả không lên tiếng thì cơ quan quản lý nhà nước sẽ không có cơ sở để thực thi xử lý các vi phạm, vì vậy để thực hiện quyền lợi của mình khi bị xâm phạm, các tác giả cần có tiếng nói bằng văn bản gửi đến cơ quan quản lý nhà nước hoặc cơ quan có thẩm quyền. Các cơ quan quản lý nhà nước sẽ có giám định quyền tác giả, quyền liên quan và xử lý các hành vi vi phạm. Quan trọng nhất, chính các tác giả cần có sự chuyển dịch trong suy nghĩ và hành động để tự bảo vệ tài sản của mình, không thể chờ đợi sự phát hiện sai phạm từ phía báo chí hay sự “bảo vệ” từ các cơ quan quản lý cho “đứa con tinh thần của mình”.

Mai Linh-Đào Anh