Cuộc thi Tài năng biểu diễn múa: Lắm khát khao và nhiều khoảng trống

Thứ trưởng Bộ VHTTDL Vương Duy Biên trao giải cho các cá nhân đạt Huy chương Vàng

VH- Tối 20.7, cuộc thi Tài năng biểu diễn múa 2017 đã khép lại tại Hà Nội. Cuộc đua tài sau 9 năm gián đoạn đã cho thấy một thế hệ nghệ sĩ múa đầy tài năng và khát khao sáng tạo. Tuy nhiên, người ta cũng nhìn thấy ở đó những khoảng trống thế hệ ở nhiều đoàn nghệ thuật.

 Không ngại làm mới

Được tổ chức lại sau 9 năm, cuộc thi Tài năng biểu diễn múa 2017 trở thành một sự kiện được rất nhiều diễn viên múa mong chờ. Đa số các thí sinh tham dự cuộc thi lần này đều còn rất trẻ, phần lớn thuộc thế hệ 9X, một số thí sinh còn sinh năm 2000. Sự háo hức, mong chờ và khát khao cống hiến của tuổi trẻ được thể hiện rõ nét qua từng bài thi của các thí sinh. Nếu ở những kì thi trước, thí sinh thường lựa chọn các tác phẩm đã nổi tiếng của các biên đạo gạo cội để đua tài, những tác phẩm thuộc hàng kinh điển của múa Việt như Cánh chim và ánh sáng Mặt trời (NSND Thái Ly), Khát vọng (NSND Đặng Hùng), Khúc biến tấu từ pho tượng cổ (NSND Ứng Duy Thịnh), Bên dòng Lô năm xưa (NSND Công Nhạc)… được lặp đi lặp lại trong mỗi kỳ thi, thì lần này, chỉ duy nhất 1 thí sinh lựa chọn Cánh chim và ánh sáng Mặt trời. Phần lớn thí sinh tham dự Tài năng biểu diễn múa 2017 đều lựa chọn các sáng tác mới của các biên đạo trẻ như Trần Ly Ly, Tuyết Minh, Thùy Chi, Thanh Tùng, Hải Trường, Xuân Chiến, Thanh Hằng, Thúy Hằng…

Nhiều thí sinh mạnh dạn sử dụng chính tác phẩm của mình như Phạm Minh Tuấn (Trường Múa TP.HCM) với Tình quê và Độc thoại, Phạm Như Thắng (Đoàn Văn công Quân khu 3) với Bản thể và Tự truyện, Tống Mai Len, Lê Hoàng Phương Linh (Trường Múa Việt Nam) với Nỗi đau ở lại và Lầu Ngưng Bích, Hoàng Thái Sơn (Trường Đại học VHNT Quân đội) với Tình bạn… Có thể nói, sau 9 năm, làng múa VN đã hình thành một thế hệ nghệ sĩ trẻ đa năng và dám thử sức mình với cái mới. Nó cũng cho thấy, cuộc thi Tài năng biểu diễn múa giờ đây không chỉ là nơi để các diễn viên múa khẳng định tài năng, mà nó còn là nơi để các biên đạo trẻ lan tỏa sức sáng tạo.

tietmuc2_jwiwtietmuc4_qlncTuy nhiên, bên cạnh những tác phẩm tạo được đất diễn lý tưởng để các diễn viên thể hiện kĩ thuật, tài năng, thì vẫn còn không ít tác phẩm lại trở thành lực cản hạn chế năng lực biểu diễn của diễn viên. Điều này đã để lại không ít tiếc nuối cho Hội đồng giám khảo và khán giả.

Đánh giá chung về năng lực của các thí sinh tham gia cuộc thi lần này, NSND Minh Thông – Trưởng phòng nghệ thuật Cục NTBD, thành viên Hội đồng giám khảo cuộc thi cho biết: “So với các lần trước thì trình độ thí sinh tham dự cuộc thi lần này đạt tới đỉnh cao hơn hẳn. Nhiều thí sinh mạnh dạn chọn múa solo. Đặc biệt, ở cuộc thi này, lần đầu tiên có thí sinh thể hiện tốt dòng múa pas de deux – một dòng ballet cổ điển đỉnh cao đòi hỏi sự khổ luyện và kĩ thuật xuất sắc. Các thí sinh như Quỳnh Chi và Thế Phương (Vũ đoàn Arabesque), Phạm Thế Chung (Trường Múa TP.HCM) đã đạt được những điều này. Đây là một tín hiệu vui khẳng định sự tự tin và tài năng của các diễn viên trẻ”.

Thứ trưởng Bộ VHTTDL Vương Duy Biên trao giải cho các cá nhân đạt Huy chương Vàng
Thứ trưởng Bộ VHTTDL Vương Duy Biên trao giải cho các cá nhân đạt Huy chương Vàng

Những khoảng trống

Trong số 15 đơn vị nghệ thuật có thí sinh tham dự cuộc thi lần này, ba đơn vị có lực lượng hùng hậu nhất đều là ba cơ sở đào tạo múa lớn trong cả nước: Trường Múa Việt Nam, Đại học VHNT Quân đội, Trường Múa TP.HCM. Điều này cũng không có gì bất ngờ vì những nôi đào tạo luôn có lực lượng trẻ đông vượt trội so với các đoàn nghệ thuật. Tuy nhiên, sự vắng bóng gần như hoàn toàn của các đơn vị nghệ thuật lớn, từng có thương hiệu về múa như Nhà hát Ca múa nhạc Việt Nam, Nhà hát Ca múa nhạc Quân đội, Nhà hát Nhạc Vũ Kịch VN, Nhà hát Giao hưởng Nhạc vũ kịch TP.HCM và một số tỉnh trung du và miền núi như Yên Bái, Sơn La, Lào Cai, Hà Giang, Lạng Sơn, Đắk Lắk… cùng nhiều tỉnh thành khác đã tạo nên một thiếu hụt lớn cho cuộc thi. Có lẽ, 9 năm gián đoạn và sự thiếu vắng sân chơi dành cho nghệ thuật múa đã tạo nên khoảng trống không nhỏ này.

“Tuổi nghề của một diễn viên múa rất ngắn nên 9 năm là một quãng thời gian quá dài với họ. Điều này có ảnh hưởng không nhỏ đến không khí làm nghề và nhu cầu sáng tạo của diễn viên. Tất nhiên các cháu vẫn có thể đi biểu diễn chạy “sô” ở bên ngoài, nhưng rất ít có cơ hội để diễn những tác phẩm có yếu tố chuyên môn cao. Bên cạnh đó, nhiều diễn viên cũng bị thiệt thòi trong việc xét tặng các danh hiệu vì không có cơ hội để thi thố thì sẽ không có huy chương. Mong rằng từ nay trở đi, cuộc thi này sẽ được tổ chức thường xuyên và đều đặn hơn để thúc đẩy sự phát triển của múa”, một khán giả là người nhà của thí sinh chia sẻ bên lề cuộc thi. Đây có lẽ cũng chính là mong mỏi chung của những ai quan tâm đến nghệ thuật múa Việt Nam.

(Nguồn: Báo Điện tử Văn hóa – Bộ VHTTDL)